TRẢI NGHIỆM ĐI BỘ TRÊN ĐƯỜNG PHỐ

Ngày đăng: 30/08/2021

Canada hầu như không có xe máy, phương tiện di chuyển chủ yếu là xe hơi, thi thoảng có vài chiếc motor, xe đạp vào mùa hè, nên việc đi bộ khá phổ biến dù là để tập thể thao hay chỉ là tranh thủ đến bến xe bus. Vì thế có khá nhiều hỗ trợ cho phương thức di chuyển này. Đối với những ngã tư có đèn giao thông, luôn có những nút bấm để xin đường, và khi đèn tín hiệu bật biểu tượng người đi bộ là có thể bước qua. Mình khá ngạc nhiên khi thường xuyên thấy người bản xứ vừa nói chuyện điện thoại vừa thong thả bước qua đường trong sự chờ đợi của thật nhiều xe, dù đèn xanh của xe đã bật và đèn dành cho người đi bộ đã tắt, tuyệt nhiên không một tiếng còi xe.

Điều làm mình bất ngờ hơn cả là ở những ngã tư không có đèn giao thông, nơi ấy thường có những Stop sign, điểm khác biệt ở ngã tư này là tất cả xe đến đây đều phải thắng đứng bánh, sau đó xe nào đến trước sẽ được đi trước một cách tuần tự hết sức đơn giản và nhẹ nhàng.

Một lần đi bộ và câu chuyện nhớ đời của mình

Có lẽ là do thói quen trong tiềm thức, phản ứng của mình khi muốn qua đường ở ngã tư này là chạy thật nhanh qua khi thấy xe còn rất xa, hay đứng im lại nhường đường khi thấy xe đang tới gần.

Và mình đã rất kinh ngạc khi lần đầu tiên chứng kiến toàn bộ xe ở cả 4 ngã đường đều dừng lại chờ mình bước qua, dù mình đã đứng yên trong lề khi thấy quá nhiều xe đang tới, rồi kế tiếp là lùi sâu vào trong lề hơn nữa vì áy náy khi thấy họ nhường mình.

Nhưng tất cả họ vẫn dừng lại, chờ đợi mình trong im lặng, dù lúc này việc qua đường của mình chỉ là một ý niệm mà không phải là hành động.

Cuối cùng mình đã chào thua trước những sự kiên nhẫn ấy, rồi xấu hổ chạy vội qua cho họ có thể tiếp tục hành trình mà không phải bị cản trở bởi hành vi kỳ lạ của mình.

Phần kết

Mỗi lần nghĩ về cái lần được nhường đường như thể nguyên thủ quốc gia ấy, mình đều thẫn thờ và suy nghĩ rất lâu. Điều gì đã làm nên tư duy nhất quán như thế đối với người đi bộ? Điều gì đã làm nên cách hành xử nhân văn như thế với kẻ yếu? Tự dưng nhớ đến câu “Gieo hành động, gặt thói quen; gieo thói quen, gặt tính cách; gieo tính cách, gặt số phận”. Cám ơn con người Canada đã giúp mình nhận ra Kẻ mạnh thật sự là kẻ có thể đặt người khác lên đôi vai của chính mình.

Biết đến Canada với văn hóa “sống chậm” và giờ đây mình mới biết sống chậm không có nghĩa là không vội vã mà sống chậm để có đủ thời gian cười với người lạ, quan tâm kẻ yếu và cảm nhận hạnh phúc từ những điều rất nhỏ bé quanh ta. Cám ơn Canada!

arrow_upward